Những bài mới nhất

6

Cô y tá gỡ lớp băng keo trên chân em, ôn tồn hỏi:
- Bớt đau không, cậu bé?
Em gật đầu, và theo dõi bàn tay của cô. Mấy lượt băng “ga” được vứt xuống chiếc giỏ dưới chân giường để lộ ra vết thương của em, nơi bánh xe chạm vào. Vết thương còn rướm máu khi động đến, dù đã bớt đau nhức nhưng em vẫn còn nghe ê ê tận trong xương. Má lo âu hỏi:
- Cô, liệu cháu có mau lành không cô?
Cô y tá cúi xuống nhìn kỹ vết thương, đáp:
- Như thế này là tốt lắm bà ạ. Theo như bác sĩ đã nói đó, em bé có lẽ phải nghỉ thêm khoảng nửa tháng.
Vừa nói cô vừa gắp miếng bông tẩm thuốc rửa vết thương cho em.Tự nhiên em bật khóc. Má ôm đầu em, an ủi:
- Kìa! Hôm qua rửa Trí đâu có khóc, bữa nay bớt đau rồi mà!
Cô y tá mỉm cười. Em thổn thức:
- Má ơi! Con bị nghỉ học lâu quá…
- Không đâu bé! – Cô y tá an ủi – Em nghỉ thêm độ nửa tháng, đâu có lâu. Người ta mà bị thương, phải nằm cả mấy tháng đó! Em là nhẹ nhất. Đừng thèm khóc, xấu trai.
- Rồi… rồi nửa tháng sau, có cắt bột đi không cô?
- Có chứ! Tha hồ em chạy nhảy.
Em quẹt nước mắt:
- Em không thèm chạy. Em chỉ thèm đi học thôi.
Má bật cười:
- Gớm! Siêng năng quá! Cô thấy không, nó chỉ nhớ lớp thôi!
Cô y tá đang đắp vết thương em cho kín lỗ vuông khoét trên băng bột, giống như người ta lót nôi cho em bé. Cô nói bằng giọng thật dịu dàng:
- Em học trường nào, thưa bà?
- Dạ trường Việt Ấu, cô biết?
- À, em biết.
Má bưng giỏ băng bẩn đi ra ngoài. Cô y tá vừa rửa tay bằng "alcool", vừa nói với em:
- Ráng nghỉ cho mau lành, nghen bé!
Nhìn nét mặt cô hiền dịu quá, em nghĩ đến cô Hòa. Tự nhiên em thấy mến cô y tá này. Em ước được tâm sự với một người nào, mà người đó không phải là ba hay má. Cô y tá đây chăng? Ồ, nhưng cô sẽ không biết gì về em hơn là cô biết về vết thương đâu. Em thấy em cô đơn thật sự. Mắt em dần dần ứ đầy một màn nước long lanh.
Cô y tá ngồi xuống bên em, ngạc nhiên hỏi:
- Sao thế bé? Có chuyện gì?
Em lắc đầu. Đôi mắt cô y tá nhìn em như muốn đoán những ý nghĩ của em. Chắc cô sẽ không thấy gì hơn là những nhận xét về một đứa con nít. Em cố tạo nét mặt thản nhiên trở lại. Cô y tá hỏi:
- Em cần chị giúp em gì không?
Chao ơi! Cô ấy xưng “chị” nghe êm ái quá! Em nói không suy nghĩ:
- Em nhờ chị làm ơn lấy giùm em hộp đồ chơi trong tủ áo.
Cô y tá đứng lên, đến mở cửa tủ, hỏi:
- Em để nơi nào?
- Dạ ở dưới những chiếc áo treo bên phải.
- Rồi, chị thấy rồi.
Cô y tá đem hộp đồ chơi đến cho em. Em thở dài. Trời ơi, sao cô không thấy thằng Mai? Em nghĩ thế rồi tự trách mình lẩm cẩm. Nó đâu có trốn trong tủ áo bao giờ!
Em giở nắp hộp ra. Cô y tá trầm trồ:
- Đẹp quá! Chú lính này, ai cho em đó?
Em đáp hãnh diện:
- Dạ, em nắn bằng đất sét.
Cô y tá cầm người nộm lên, xuýt xoa. Em nói:
- Em tặng chị đó!
- Thật không?
- Thật. Em viết chữ dưới đế chân của nó nghen!
Cô y tá đưa cây bút cho em:
- Ừ, em viết đi! Tên chị là Trang.
Em không ngần ngại, cúi xuống viết thật nhỏ ở mặt dưới chân thằng người nộm: “Thân tặng chị Trang. Em Trí”.

Em cần một người bạn hơn bao giờ hết.

Chị Trang nói chuyện với em một lát thì má vào. Má mời chị Trang uống nước rồi chị Trang kiếu về.Chị cẩn thận gói chú lính lại, bỏ vào túi áo blouse rộng rồi giã từ em:
- Ngày mai chị sẽ đến. Có bác sĩ thăm lại cho em.
Em “dạ” và nhìn chị Trang, mỉm cười. Em nằm xuống, nhắm mắt lại và nghe tiếng chân của má và chị Trang đi xa dần.

Hình như chị Trang đã rồ xe đi về. Em vui vui nghĩ đến người bạn mới. Ngoài phòng khách có tiếng má gọi:
- Na ! Na!
Em mở mắt. Sao không nghe tiếng Na kêu “meo meo” trả lời? Con mèo này, chắc đã qua nhà hàng xóm ăn vụng rồi chăng? Em thở dài. Từ hôm em bị thương đến nay con Na lạt lẽo với em hết sức. Nó chẳng còn quấn quít bên chân em, nhảy lên lòng em mà đòi ăn. Ghét nó ghê đi! Nhưng nó chỉ là một con mèo, một con vật, làm sao nó có được những ý nghĩ sâu sắc như con người được?
- Na! Na! Mi đâu rồi?
Tiếng má gọi khắp nơi. Rồi má mở cửa phòng, ló đầu vào hỏi:
- Có con Na trong này không Trí? Má cho nó mấy miếng thịt vụn. Na! Na!
Em ngóc dậy nhìn quanh tìm con mèo. Má cúi xuống gầm giường gọi luôn miệng, rồi má qua bên bàn. Bỗng má kêu lên một tiếng lạ lùng. Má run rẩy đứng dậy, hỏi:
- Cái gì đây?
Em cũng suý‎t la lên theo. Em thấy dưới chân bàn có một nhúm lông màu trắng. Đúng là lông của con mèo Na. Má nói bàng hoàng:
- Sao lại có lông con Na ở đây?
Má chạy vụt ra ngoài, kêu luôn miệng:
- Na! Na!
Hết năm phút trôi đi yên lặng. Chợt em nghe má rú lên dưới bếp. Em ngồi bật dậy và cố nhấc cái chân nặng trịch nhưng không được. Em như bị dán cứng xuống giường. Em la lớn:
- Má ơi! Cái gì vậy?
Tim em đập thật nhanh. Má chạy vụt vào phòng, ôm chặt lấy em. Nét mặt má bày tỏ một sự kinh hoàng chưa từng thấy. Da má xanh lét. Em hoảng hồn, tưởng như có một sự gì khủng khiếp xảy ra dưới nhà bếp. Má nói tắc cả tiếng:
- Trời ơi! Trời…!
- Má! Cái gì vậy?
- Con Na… con Na…
- Sao má?
- Con Na nằm ở trong… lò… nướng… bánh…
Nói được câu ấy, má bật khóc ngon lành. Em hét lên kinh hãi. Trời ơi! Ai đã giết mèo Na? Ghê gớm quá! Em muốn xỉu đi được.

 

Chương 1, Chương 2, Chương 3, Chương 4, Chương 5, Chương 6, Chương 7, Chương 8, Chương 9, Chương 10, Chương 11 (hết)