Những bài mới nhất

 

alt

Wish I could be with you on Mother’s Day…

I want you know that I’m thinking of you…

 Tôi cầm tấm thiệp lên, mắt nhòa đi khi đọc những dòng chữ đơn giản đó. Chính những lời đơn giản nhất mới nói được những gì khó nói nhất. Tấm thiệp với hình ảnh cô bé ngồi đơn độc trên băng ghế, cô đang nghĩ đến một người, như tôi.

Trời London chiều nay trở lạnh, hai hàng cây bên đường còn trụi lá, nghe rõ tiếng giày trên nền đường vắng. Nhưng cây Magnolia trước sân nhà đã bắt đầu nở trắng. Tôi hỏi bạn sao không trồng hoa có màu hồng nhạt. Màu trắng dễ thương hơn. Ừ nhỉ, màu trắng như tấm lòng của người con nghĩ về mẹ, trong sáng như thế. Mãi mãi như thế.

Tôi nhớ có lần nằm mơ gặp mẹ, tôi bảo tôi sẽ ở lại cạnh, mẹ không cho bảo tôi phải về ngay, gấp nhanh. Trước khi bước lên xe, tôi cố nói một câu: Nhưng sau này con về đây chứ. Mẹ tôi gật đầu. Tôi mở mắt, nhớ lại, à tôi nghe mệt và khó thở, ngã xuống rồi thiếp đi lúc nào không biết, chung quanh không có ai. Ai lay tôi dậy nhỉ, nhớ lời mẹ cương quyết bảo tôi gấp về, về ngay. Thì ra, về gấp là về lại nơi đây, tôi gượng chống tay ngồi dậy, đêm yên ắng, bàn nước quá xa, tôi cảm thấy mình cần một hớp nước cho tỉnh hẳn…

 Mọi chuyện đã qua khá lâu, nhưng trong những ngày cửa hàng nào cũng rực rỡ muôn sắc hoa và những món quà bày cho ngày Mother’s Day,  thì những nỗi niềm về Mẹ dường như vẫn đó.

 Tôi viết những dòng này như một chút chia sẻ với các bạn đang bước chân trên xứ người, nhớ về những người Mẹ đã xa hẳn, và chẳng còn có dịp để “nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người…”.

 

Đạm Kha

2012